PHẢN BÁC
LUẬN ĐIỆU CHO RẰNG “VIỆT NAM MUỐN GIỮ ĐƯỢC CHỦ QUYỀN BIỂN, ĐẢO THÌ CÁCH DUY NHẤT
LÀ PHẢI LIÊN MINH QUÂN SỰ VỚI MỸ”.
Độc lập, tự do là khát vọng
ngàn đời của dân tộc ta. Độc lập, tự do bắt nguồn từ chủ nghĩa yêu nước truyền
thống Việt Nam, lấy đại nghĩa thắng hung tàn, lấy chí nhân thay cường bạo. Từ
thuở vua Hùng dựng nước đến Bà Trưng, Bà Triệu, Ngô Quyền, Lý Thường Kiệt,
Quang Trung... vận nước bao phen chìm đắm. Để rồi bao phen dân mình như cây một
gốc, như con một nhà đứng lên “cưỡi cơn gió mạnh, chém cá kình ở biển Đông”,
giành lại thái bình cho xã tắc. Khát vọng độc lập, tự do đã được Chủ tịch Hồ
Chí Minh đúc rút trong câu nói nổi tiếng: “Không có gì quý hơn độc lập, tự do”.
Vâng! Không có gì quý hơn độc
lập, tự do. Đó không chỉ là tư tưởng mà còn là lẽ sống của dân tộc ta, của ông
cha ta trong quá trình dựng nước và giữ nước.
Từ cổ chí kim, từ đông sang tây
xưa nay bất cứ quốc gia nào trong lịch sử nhân loại được coi là hùng cường, khi
và chỉ khi quốc gia đó tự đứng vững trên đôi chân của mình, khẳng định được sức
mạnh thật sự bằng nội lực. Ấy thế mà lâu nay trên KGM vẫn thường nghe đám tàn
dư và những người có tư tưởng hướng ngoại cho rằng “Việt Nam muốn bảo vệ được
chủ quyền biển, đảo thì cách duy nhất là phải liên minh quân sự với Hoa Kỳ”. Luận
giải vấn đề này như sau:
1. Muốn bàn về vấn đề của người
Trung Quốc, hãy ngược dòng lịch sử của chính người Trung Quốc để hiểu họ! binh
thư có câu “biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng”. Thời Tam quốc bên tàu,
Lưu Chương ở Ích châu và Trương Lỗ ở Hán Trung là hàng xóm, láng giềng của
nhau. Trương Lỗ có thực lực mạnh hơn thường hay mang quân xâm phạm Ích châu của
Lưu Chương. Thay vì trấn an lòng dân, tập trung huấn luyện binh lực để đối phó
với Trương Lỗ thì Lưu Chương lại chọn cách mời Lưu Bị mang quân từ Kinh Châu
vào Xuyên Thục để giúp mình đánh Trương Lỗ, dù cho mưu sĩ khuyên can, Lưu
Chương vẫn không nghe. Lưu Bị vui mừng nhận lời vì Lưu Chương trúng kế (kế của
Bàng Thống và Trương Tùng, Pháp Chính là muốn Lưu Bị lấy đất Xuyên Thục để cùng
với đất Kinh Châu tạo thành một thế lực đủ sức đối trọng với Tào Tháo và Tôn
Quyền).
Mượn cớ Lưu Chương không cung cấp
đủ lương thảo cho mình để đánh Trương Lỗ…Lưu Bị mạng binh quay lại đánh chiếm
và đoạt được Ích Châu của Lưu Chương. Lưu Chương mất cả Xuyên Thục trong tay
người anh em cùng dòng dõi Hán thất của mình, đau đớn tột độ, ngửa mặt lên trời
mà than khóc nhưng mọi sự đã quá muộn mạng. Đó chính là chưa đuổi được beo cửa
trước đã rước sói vào cửa sau. Họa mất nước đến từ quyết định sai lầm của Lưu
Chương, kẻ bất trí vì đã rước giặc vào nhà. Vậy nên nếu chúng ta dựa vào Mỹ để
chống Trung Quốc thì không chắc đảo có giữ được hay không nhưng chắc chắn là
chúng ta sẽ phải làm chư hầu của Hoa Kỳ, có khi đất nước ta lại chẳng rơi vào
tay người Mỹ đó chăng. Hàn Quốc và Nhật Bản hiện nay dù kinh tế phát triển hùng
mạnh nhưng không tự bảo vệ được mình; Hàn phải trả 5 tỷ USD, Nhật trả 8 tỷ USD
mỗi năm để được quân đội Mỹ bảo vệ. Một quốc gia muốn mạnh toàn diện thì về lau
về dài phải làm tốt hai nhiệm vụ chiến lược là XÂY DỰNG VÀ BẢO VỆ TỔ QUỐC!
2. Chính sách "ba
không" mà Việt Nam lựa chọn đó là: không tham gia các liên minh quân sự,
không làm đồng minh quân sự của bất kỳ nước nào, không cho bất cứ nước nào đặt
căn cứ quân sự ở Việt Nam và không dựa vào nước này để chống nước kia. Đây là
chính sách thể hiện sự cơ trí và hợp thời thế của chúng ta. Việt Nam muốn bảo vệ
độc lập, tự do và toàn vẹn lãnh thổ đồng thời giữ môi trường hòa bình, thân thiện
với tất cả các nước trên thế giới. Vừa bảo vệ được chủ quyền vừa tranh thủ được
sự ủng hộ của quốc tế, đó có thể xem là thượng sách để giữ nước vậy! Chúng ta
không theo tàu để chống Mỹ, không theo Mỹ để chống tàu; viễn giao, cận giao vì
hơn ai hết người Việt hiểu rõ và trân quý nhất giá trị của hòa bình, độc lập,
chúng ta đã chịu quá nhiều mất mát, khổ đau do chiến tranh gây ra.
Trong bối cảnh toàn cầu hóa, muốn
bảo vệ chủ quyền biển, đảo, chúng ta phải phát huy tinh thần tự lực, tự cường
và phải biết kết hợp sức mạnh dân tộc với sức mạnh thời đại, nêu cao tính chính
nghĩa, tranh thủ sự đồng tình, ủng hộ của quốc tế, “kiên quyết, kiên trì đấu
tranh”, tăng cường hợp tác quốc tế, “tạo sự đan xen lợi ích”, “vừa hợp tác, vừa
đấu tranh”. Và cũng cần xác định, giải quyết tranh chấp trên Biển Đông là vấn đề
lâu dài, không thể nóng vội, kiên trì hợp tác tìm kiếm biện pháp hòa bình để giải
quyết tranh chấp, không làm phức tạp thêm tình hình, bảo vệ lợi ích chính đáng
của ta, đồng thời tôn trọng lợi ích chính đáng của các nước trên cơ sở tuân thủ
luật pháp quốc tế.
3. Vấn đề chủ quyền biển, đảo; Việt
Nam đã thể hiện sự khôn khéo khi đấu tranh bằng biện pháp ngoại giao, hòa bình
trên tinh thần luật pháp quốc tế. Vận dụng linh hoạt bằng tổng hợp các giải
pháp phi chiến tranh, bước đầu đem lại hiệu quả rất cao. Cộng đồng quốc tế đã
bác bỏ yêu sách về chỉ quyền phi lý của Trung Quốc trên biển Đông, họ càng hung
hăng thì càng bị thế giới cô lập; đó là không dùng chiến tranh mà vẫn giữ vững
được chủ quyền, không đánh mà thắng, là thượng sách, là giải pháp tối ưu. Vấn đề
biển đông,đặc biệt là Hoàng Sa (mất năm 1974 trong tay ngụy Sài Gòn) và một số
đảo bị mất vào tay Trung Quốc ở Trường Sa. Chúng ta nhất định phải kiên trì và
hi vọng vào sự quật khởi trong tương lai khi mà quốc lực vững mạnh, thời thế
thích hợp để lấy lại chứ không thể nôn nóng đòi kích động chiến tranh với Trung
Quốc.
4. Hiện nay, sức mạnh tổng hợp của
quốc gia, thế và lực của ta trên các vùng biển, đảo đã tăng lên nhiều. Hải quân
nhân dân Việt Nam được Đảng, Nhà nước ưu tiên đầu tư tiến thẳng lên hiện đại,
có sự trưởng thành, lớn mạnh vượt bậc, đủ sức làm nòng cốt bảo vệ chủ quyền biển,
đảo của Tổ quốc. Bộ đội Hải quân cùng các lực lượng thực thi pháp luật khác
trên biển (cảnh sát biển, bộ đội biên phòng, kiểm ngư…) không quản ngại khó
khăn, gian khổ, hiểm nguy; kiên cường bám trụ nơi “đầu sóng, ngọn gió”; đêm
ngày tuần tra, kiểm soát, khẳng định, bảo vệ chủ quyền, giữ bình yên biển, đảo,
thực sự là điểm tựa tin cậy cho nhân dân yên tâm vươn khơi bám biển, phát triển
kinh tế. Đặc biệt, mỗi khi phải đối mặt với tình huống phức tạp, căng thẳng,
các lực lượng trên biển luôn nêu cao ý chí quyết tâm “còn người, còn biển, đảo”,
“một tấc không đi, một li không rời”; thực hiện đúng đối sách, phương châm, tư
tưởng chỉ đạo; khôn khéo, kiên quyết, kiên trì bảo vệ vững chắc chủ quyền, lợi ích
quốc gia, an ninh, trật tự trên biển; không để xảy ra xung đột; giữ vững môi
trường hòa bình, ổn định để phát triển đất nước và mở rộng quan hệ hợp tác với
các nước.
Từ những luận điểm trên, có thể
thấy luận điều dựa vào Mỹ để bảo vệ chủ quyền biển, đảo và lấy lại Hoàng Sa là
luận điệu của những kẻ bất trí; nó chẳng khác nào chuyện Lưu Chương mời Lưu Bị
mang quân vào Xuyên, Thục để đánh Trương Lỗ hay như chuyện Mỹ - Trung thoả hiệp
trên lưng ngụy Sài Gòn để tàu cướp Hoàng Sa 1974, bài học này thì người Việt đã
thuộc lòng. Mỹ hay tàu thì lợi ích quốc gia của họ là tối thượng, theo Mỹ hay
theo tàu đều là bất trí. /.



0 Nhận xét