------------------
Trong những năm tháng đen tối của
lịch sử dân tộc, khi thực dân Pháp xâm lược nước ta 1858; kể từ đó nhân dân ta
sống kiếp nô lệ với đủ cảnh đớn đau, tủi nhục, không lối thoát. Các phong trào
yêu nước bị người Pháp nhấn chìm trong biển máu. Phan Bội Châu là một trong những
chí sĩ yêu nước tiêu biểu trong thời kỳ Pháp thuộc, trong BÀI CA CHÚC TẾT THANH
NIÊN, Ông đã gửi gắm đến quốc dân, đồng bào ta lời kêu gọi khẩn thiết:
“Đúc gan sắt để dời non lấp bể
Xối máu nóng rửa vết nhơ nô lệ”
Thời gian từ 1858 - 1945 mới là
những năm tháng “quốc hận”, là những chuỗi ngày dài đen tối nhất mà dân tộc ta,
nhân dân ta phải trải qua, là “giang sơn muôn dặm, huyết lệ đôi hàng”. Trong thời
gian đất nước ta bị hai tầng áp bức, bốc lột (nửa thực dân - nửa phong kiến) do
thực dân Pháp và chế độ phong kiến, bù nhìn, tay sai gây ra là chuỗi ngày dài
vô hạn “ngày cũng như đêm”, không ánh sáng, không một tiếng cười.
Cổ nhân có câu “thời thế tạo anh
hùng và anh hùng tạo ra thời thế”, và đúng như người anh hùng Nguyễn Trãi từng
nói:
“Tuy mạnh yếu có lúc khác nhau
Song hào kiệt thời nào cũng có!”
Ánh sáng chân lý của thời đại đã
được Nguyễn Ái Quốc - Hồ Chí Minh lan tỏa trên đất nước ta, phương Đông rực rỡ
ánh hào quang chói lọi chào đón sự ra đời của Đảng ta 03/2/1930; kể từ đây dân
nước Nam được soi đường, chỉ lối, chấm dứt gần 80 năm bế tắc trong đường lối cứu
nước. Cách mạng tháng 8 thành công mà đỉnh cao là ngày 02/9/1945, Hồ Chủ tịch đọc
tuyên ngôn độc lập, khai sinh ra nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa. Kể từ đây đất
nước ta chấm dứt đêm trường nô lệ. Làm nên một Điện Biên Phủ rung chuyển đất trời
đưa miền Bắc xây dựng chủ nghĩa Xã hội, dồn sức người, sức của cho công cuộc chống
Mỹ, ngụy cứu nước trên tinh thần “không có gì quý hơn độc lập, tự do” và “Nam bộ
là máu của máu Việt Nam, là thịt của thịt Việt Nam. Sông có thể cạn, núi có thể
mòn. Song chân lý ấy không bao giờ thay đổi!”. Để rồi những đôi không mỏi bước
vào cuộc trường chinh vĩ đại của dân tộc, đạp bằng đá núi Trường Sơn, những bước
chân Phù Đổng nhằm hướng Nam mà đi. Những chàng trai tuổi 18, đôi mươi bước vào
chiến trường miền Nam mang theo trong mình hồn thiêng sông núi, khí phách của
tiền nhân và một trái tim quả cảm, coi cái chết nhẹ tựa lông hồng để viết nên
khúc hùng ca vĩ đại nhất của thế kỷ 20.
1. Ngày 30/4/1975 là ngày mà
giang sơn gấm vóc đã được thống nhất, Nam Bắc một nhà, là ngày mà dân tộc ta chấm
dứt nỗi đau chia cắt, đã qua rồi nỗi đau “ngày Bắc đêm Nam”. Trong số những tên
chóp bu, những tướng tá của ngụy đầu sỏ đã từng theo Pháp và khi Pháp bị đánh bại
thì chúng lại theo Mỹ để chống lại nhân dân ta, giết hại đồng bào ta, chia lìa
Bắc Nam vốn là con một nhà. Đó cùng là ngày mà bè lũ tay sai bán nước ngụy Sài
Gòn bị tổ quốc ta, nhân dân ta đạp xuống bùn đen vạn kiếp. Là ngày mà ngụy Sài
Gòn phải trả giá, phải đền tội vì những gì chúng đã gây ra cho dân tộc này chứ
không phải là ngày “Quốc hận” hay “ngày đen tối".
2. “Quốc hận” có nghĩa là hận vì
đã mất nước, mất tổ quốc; tuy nhiên từ ngày 30/4/1975, đất nước ta thống nhất,
giang sơn liền một dải chạy dài từ Mũi Cà mau đến địa đầu Lủng Cú, nước Việt
Nam do người Việt Nam làm chủ, nhân dân Việt Nam quyết định vận mạnh của tổ quốc
mình. Những người Cộng sản vĩ đại đã rửa mối nhục “Quốc hận” bằng cách đánh đổ
chế độ thực dân tồn tại gần 100 năm; rửa mối nhục bị chia cắt trong 21 năm mà
thủ phạm là lũ ngụy tặc “cõng rắn cắn gà nhà”, bằng cách “đánh cho Mỹ cút, đánh
cho ngụy nhào” thống nhất giang sơn, thu lại từng tấc đất của tổ tiên để lại. Vậy
thì đó phải là ngày mà dân tộc ta viết nên khúc KHẢI HOÀN CA THỐNG NHẤT, là
ngày trọng đại nhất chứ sao lại gọi là "quốc hận".
3. “Ngày đen tối”, “Quốc hận” là
khi chúng mày chối bỏ trách nhiệm của mình với quốc gia, dân tộc, nơi đã sinh
ra chúng mày để chạy trốn, không dám đối diện với thực tế, trở thành những tên
“vong quốc nô” ở xứ người. Sau ngày 30/4/1975, với tinh thần nhân văn cao cả, với
chính sách hòa hợp dân tộc Đảng và nhà nước ta đã cho ngụy quân, ngụy quyền cơ
hội để trở lại làm người; cải tạo, giáo dục để trở thành con người theo đúng
nghĩa. Thực hiện lời Bác Hồ dạy: "Đối với những đồng bào lạc lối, lầm đường,
ta phải lấy tình thân ái mà cảm hoá họ. Có như thế mới thành đại đoàn kết, có đại
đoàn kết thì tương lai chắc chắc sẽ vẻ vang". Sau khi học tập, cải tạo
xong, có rất nhiều người đã tỉnh ngộ, góp sức cùng cả nước xây dựng giang sơn
tươi đẹp như hôm nay. Chỉ một bộ phận nhỏ nhất quyết bỏ lại quê hương để đến với
“xứ tự do”, lại một lần nữa theo giặc, ngày đêm chống phá đất nước suốt 45 năm
qua. Đó mới là giống vô loài, phản quốc, vong quốc nô, là đáng để hận!
Xin mượn lời của Aisopos: “Kẻ phản
bội tổ quốc, đầu hàng ngoại bang, vừa không được sự tôn trọng của ngoại bang, vừa
bị sự khinh miệt của đồng bào”. Trong muôn vàn tội lỗi của kiếp nhân sinh thì tội
phản quốc là tội nghiệt nặng nề nhất! Từ cổ chí kim như một lẽ tất yếu rằng :những
kẻ phản bội tổ quốc sẽ luôn nhận kết cục tủi nhục và đau đớn nhất! Hãy tỉnh mộng
đi để quay về với chính nghĩa, với tổ quốc, với nhân dân! Đó sẽ là ngày các bạn
hết “quốc hận”, hết “đen tối”, hết “vong quốc nô”. Xin mượn hai câu thơ của Văn
Thiên Tường để kết thúc:
"Nhân sinh tự cổ thùy vô tử
Lưu thủ đan tâm chiếu hãn
thanh".
-------------
Lão chăn bò DVK-MNQ



0 Nhận xét