[tintuc]

Thời điểm Đại hội Đảng trước và đang diễn ra, cũng là lúc mọi tầng lớp nhân dân đặc biệt quan tâm đến tình hình chính trị của đất nước nên các thế lực thù địch, phản động, bất mãn cho rằng đây là thời cơ vàng để các thế lực này điên cuồng chống phá bằng nhiều âm mưu thủ đoạn khác nhau, trong đó chúng tăng cường chống phá bằng cách trực tiếp bôi nhọ, hạ thấp uy tín, vai trò của người đứng đầu Đảng, Nhà nước, từ đó gián tiếp hạ thấp, phủ nhận vai trò lãnh đạo của Đảng ta. Đơn cử có thể chỉ ra là bài viết chống phá được đăng tải trên facebook “Chân Trời Mới Media” gần đây của tác giả  Nguyễn Ngọc Chu.

---------------------------

Suy giảm hormon sinh dục nam là nguyên nhân hàng đầu gây ra các vấn đề sinh lý của nam giới như rối loạn cương dương – xuất tinh sớm hay yếu sinh lý. Thực phẩm bảo vệ sức khỏe Testoman hiện đang là một trong những giải pháp hỗ trợ làm chậm quá trình này và tăng cường sinh lực nam giới, dùng được cho cả người huyết áp tim mạch.

Công dụng của Testoman

+ Hỗ trợ bổ thận, tráng dương

+ Hỗ trợ tăng cường sinh lực và khả năng sinh lý của nam giới

Truy cập thông tin click vào đây  https://bit.ly/2YkkFnb

-------------------------------

Trong chiến thuật tấn công vào những người đứng đầu của Đảng và nhà nước, thủ đoạn quen thuộc đó là bôi nhọ, hạ thấp uy tín, hình tượng người đứng đầu Đảng, Nhà nước ta. Bằng thủ đoạn vu hồi quen thuộc kiểu “dương đông kích tây” tác giả viết theo lối suy diễn : “quy luật tự nhiên thì chim sẻ yếu ớt nhỏ bé sau 15 ngày chào đời sẽ đủ lông đủ cánh để “RA RÀNG” , đến mạnh mẽ như chúa sơn lâm, sư tử sau 2 năm sẽ tách đàn tự kiếm sống, rồi đến con người, nam 20 tuổi dựng vợ, nữ 18 tuổi gả chồng . Nhiều nơi nhiều người 40 tuổi đã lên ông, 60 tuổi đã lên cụ”. Nếu chỉ đọc đến đây người đọc chỉ hiểu đây là quy luật hết sức bình thường, hết sức tự nhiên bởi vì mỗi giống loài có đặc điểm khác nhau thì tập tính sinh học và chu kỳ vòng đời cũng khác nhau. Nhưng không, đây là thủ đoạn “vu hồi”  kiểu ném đá giấu tay hết sức tinh vi của Ngọc Chu. Bằng chứng là  tác giả dẫn dụ người đọc từ “QUY LUẬT TỰ NHIÊN” đến “NHỮNG ĐIỀU TRĂN TRỞ”: “Nay trong lãnh đạo cấp cao của Việt Nam nhiều người ở vào lớp tuổi của các cụ (60-65) vậy mà vẫn chưa bị xem là tuổi ‘RA RÀNG’ chưa được chuyển giao ngay quyền lãnh đạo mà phải thêm nửa nhiệm kỳ nữa hay một nhiệm kỳ nữa mới yên tâm. Ví như trường hợp ông Đỗ Mười ở thêm hơn một năm sau Đại hội 8 mới chuyển giao cho ông Lê Khả Phiêu lúc đó đã 66 tuổi..”. Đến đây thì bản chất con buôn chính trị của Ngọc Chu bắt đầu lộ rõ, với chiêu trò xét lại lịch sử, hạ thấp uy tín, vai trò của các bậc lãnh đạo tiền bối, nhằm hướng người đọc nhận định theo ý đồ đen tối khác, với giọng điệu hết sức xấc láo Y cho rằng các bậc lãnh đạo tiền bối đã vào “lớp tuổi các cụ (60-65) thì nên ‘RA RÀNG’ ” cần chuyển giao ngay quyền lãnh đạo cho lớp trẻ.

-----

Sự thật là trong thực tế lịch sử Đảng ta suốt gần thế kỷ qua có nhiều thời điểm cách mạng trong thời khắc quan trọng, khó khăn đầy thử thách. Song càng khó khăn, thử thách ác liệt bao nhiêu lại xuất hiện những nhân cách lớn, những người trí tuệ và bản lĩnh đặc biệt nổi trội mà nhiều khi không dễ tìm ra người trẻ để thay thế. Và trong lựa chọn nhân sự gánh vác trọng trách lớn lao của Đảng, chúng ta chứng kiến những trường hợp được Đảng ta tin tưởng đề nghị đứng ra gánh vác trọng trách đứng đầu như cố Tổng bí thư Lê Duẩn ở cương vị tổng bí thư hơn 25 năm, cố Tổng bí thư Trường Chinh kế nhiệm khi đã 79 tuổi, tiếp nối truyền thống đến cố Tổng bí thư Đỗ Mười và Tổng bí thư Lê Khả Phiêu…đây là sự linh hoạt uyển chuyển tùy theo tình hình thực tiễn nhiệm vụ của cách mạng mà không dập khuôn, không cứng nhắc sẽ giúp Đảng có được người tài đức nổi trội, qua công tác tiếp tục cống hiến cho Đảng, cho dân và chỉ có lợi ích cho đất nước cho chế độ và cho dân tộc. Với chiêu trò xét lại lịch sử này một ý nghĩa khác nhằm hướng dư luận công kích vào nhân sự “đặc biệt” mà  Bộ Chính Trị, Ban Chấp Hành Trung Ương khóa 12 đề xuất đó chính là Tổng bí thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng, với lập luận :  “ hai nhiệm kỳ 10 năm là quá đủ thời gian để thi thố tài năng, vắt kiệt sức sáng tạo và sinh lực để cống hiến. Sau hai nhiệm kỳ chỉ còn lại là lối mòn và trì trệ ”. Lật ngược lại vấn đề, chuyện trẻ hóa lãnh đạo luôn là chuyện lớn, là đúng và cần thiết. Nhưng nếu trẻ mà thiếu tầm nhìn và bản lĩnh chính trị yếu thì với một dân tộc, một quốc gia đó là tai họa. Thực tiễn đã cho chúng ta bài học kinh nghiệm rất sâu sắc cán bộ trẻ không kinh qua thử thách, chưa được rèn luyện trong khó khăn thường dễ bị va vấp và chúng ta đã bị mất mát rất nhiều số cán bộ trẻ như vậy. Càng ở vị trí cao thì cần người dày dặn kinh nghiệm và bản lĩnh. Thêm vào đó các trường hợp đặc biệt trong nhân sự Đại hội XIII  xuất phát từ tình hình thực tiễn, phải căn cứ vào tiêu chuẩn, điều kiện,  nhất là trên cơ sở sự tiêu biểu, nổi trội về phẩm chất chính trị, năng lực thực tiễn,uy tín trong Đảng, trong nhân dân và yêu cầu, đòi hỏi của các vị trí nhiệm vụ đặc biệt quan trọng, lĩnh vực công tác trọng yếu ở các cơ quan của Trung Ương Đảng và Nhà nước. Thực tế chúng minh,trong nhiệm kỳ Khóa 12, dưới sự lãnh đạo của Đảng, đứng đầu là Tổng Bí Thư, Chủ tịch nước Nguyễn Phú Trọng chỉ trong thời gian ngắn tuyên chiến với tham nhũng, thất thoát, lãng phí, với tinh thần chỉ đạo quyết liệt, không có vùng cấm, không có ngoại lệ, Đảng ta đã lấy lại niềm tin lớn lao nhanh chóng đến ngỡ ngàng trong quần chúng nhân dân và bạn bè quốc tế.

-----

Chưa dừng tại đây tác giả này viết tiếp “Thủ tướng Malaisia 92 tuổi,tổng thống Mỹ 78 tuổi nhưng đó là tranh cử tự do. Đã tranh cử tự do bằng lá phiếu của toàn dân thì không hạn chế tuổi tác, giới tính, dân tộc, tôn giáo đảng phái”. Đây là sự ngụy biện trơ trẽn lố bịch đến ngây thơ. Lời trước đá ý lời sau thể hiện sự bất nhất trong suy nghĩ. Bên trên thì  “QUY LUẬT TỰ NHIÊN” đến “NHỮNG ĐIỀU TRĂN TRỞ” nhằm công kích, mạt sát lãnh đạo nước ta tham quyền cố vị, đất nước không thiếu người trẻ có tài thay thế, nhưng bên dưới thì ủng hộ quan điểm lãnh đạo nước ngoài dù cao tuổi vẫn được là “ngoại lệ” vì họ dân chủ hơn ta, họ tranh cử tự do hơn ta??  Hay theo tác giả thì “quy luật tự nhiên” chỉ áp dụng với Việt Nam??  Xin thưa, mỗi quốc gia có đặc điểm văn hóa khác nhau, thể chế chính trị khác nhau thì thể thức bầu cử hay tranh cử ở mỗi nước, mỗi quốc cũng khác nhau chúng ta chưa cần bàn đến ở đây. Nhưng giọng văn với thái độ “bài nội - sính ngoại” thì đã thể hiện tư tưởng tự ti, ươn hèn, mất gốc của một kẻ bồi bút chính trị không hơn không kém của Nguyễn Ngọc Chu. Và với kẻ tự ti dân tộc, ươn hèn đến mất gốc tôi thiết nghĩ y không đủ tư cách bàn đến chữ tự do- dân chủ ở đây. Hơn nữa đối với vấn đề nhân sự cấp cao quan điểm của Đảng ta mà trực tiếp là trung ương phải xuất phát từ lợi ích chung, xuất phát từ lợi ích của Đảng, xuất phát từ lợi ích quốc gia, dân tộc và Nhân dân. Càng vấn đề mới, khó khăn phức tạp, thậm chí nhạy cảm thì dân chủ càng rộng thì thống nhất càng cao. Phải thảo luận, phân tích kỹ lưỡng, thấu đáo nhiều chiều, nhiều khía cạnh thì cuối cùng chúng ta mới có sự thống nhất chung. Một ví dụ cụ thể là Ban Chấp Hành trung ương dự kiến họp rà soát công tác nhân sự lần cuối trong 3 ngày (16-18/1) nhưng chỉ sau 1 ngày rưỡi đã kết thúc. Đây là minh chứng rõ ràng cho thấy sự đoàn kết, nhất trí cao trong Đảng, đặc biệt là công tác chuẩn bị nhân sự cho Đại hội 13.

Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ 13 đã và đang diễn ra, chúng ta tin tưởng sâu sắc vào sự thành công của Đại hội nhưng cũng cần nêu cao tinh thần cảnh giác đấu tranh với những luận điệu sai trái, những hành động xuyên tác chống phá của các thế lực thù địch, cơ hội, bất mãn chính trị trong cũng như ngoài nước góp phần vào sự thành công của Đại hội.

Văn Thảo – Văn Ngọc

 

Để hiểu rỏ hơn về Nguyễn Ngọc Chu chúng tôi kính mời quý bà con cô bác theo dõi bài viết :

Tiến sĩ dốt toán mà thích phán chuyện chính trị.

Đăng trên chuyên trang nhận diện chính trị của website đạo sĩ chăn gà chấm cơm.

Thỉnh thoảng tôi cũng nghía sang nhà Bô shit để xem các vị "chấy thức đầu đàn" có phát kiến ra trò nào mới hoặc có gì hay ho để phận ít chữ như mình học hỏi hay không. Xét cho cùng thì đây cũng là chốn tề tựu của không ít các vị vốn núp sâu trong "tháp ngà học thuật", nơi dễ gì thường nhân như tôi được bén mảng tới, nên tôi cũng chẳng nề hà việc mình không hợp lắm với cái mùi bô shit mà "dấn thân" vì biết đâu vào một ngày đẹp trời lại "gạn đục khơi trong" được điều gì đó đáng suy ngẫm từ nơi đây. Đúng như nguyện ước, lần này tôi được "mở rộng tầm mắt" bởi một vị ký tên là tiến sĩ toán học Nguyễn Ngọc Chu với "bài giảng": "Trung lập: quyền lợi dân tộc hay quyền lợi giai cấp?". Thật là thú vị! Phải chăng đây là "ngôi sao mới" trong dàn sao đủ các lĩnh vực, từ Xã hội học như GS Tai ƯơngGS Huệ Chi, TS Pháp hạng tối ưu Nguyễn Thị Từ Huy, đến tự nhiên học như TSKH Nguyễn Quang A? Không hoãn được sự sung sướng vì phát hiện được một "vì sao mới", tôi lao vào "nghiền ngẫm" ngay. Trái ngược với lo ngại ban đầu của tôi về sự phức tạp của toán học và những người học toán, bài viết này như giọt thuốc nhỏ mắt vô ý trôi tuột xuống bao tử, chẳng để lại gì ngoài dư vị đắng bởi sự quá đỗi đơn giản, thiếu chất xám mà lại được đóng mác tiến sĩ của nó. Đang thán phục các cụ xưa đã đúc kết nên câu tục ngữ "ngưu tầm ngưu, mã tầm mã" chuẩn không cần chỉnh và tính cười trừ cho qua cái công đọc bài viết này thì tôi thấy bác cu Nỡm xóm liều "nín" không được đã phải "phọt" ra rằng: Đã dốt toán thì đừng bàn chuyện chính trị! Cá nhân tôi rất thích cách viết của bác cu Nỡm: nhẹ nhàng nhưng sâu sắc, đầy tính thuyết phục và quan trọng là không dài dòng như tôi. Do đó, tôi cũng nổi hứng, vào "bè" cùng với bác ấy. Có điều, tôi phải đổi câu cảm thán của bác ấy thành "Tiến sĩ dốt toán mà thích phán chuyện chính trị" kẻo lại vi phạm vào "nhân quyền", "quyền tự do ngôn luận" của vị tiến sĩ toán kia, dẫu tôi hiểu rằng bác cu Nỡm khuyên vị ấy "đừng bàn chuyện chính trị" là mong tốt cho vị ấy, theo kiểu "đẹp đẽ khoe ra, xấu xa che lại"! Trong bài viết dưới đây, phần "bè" của tôi sẽ nằm trong dấu [...].

Hôm nay, tình cờ thấy trang Bô Shit lại tiếp tục bôi nhọ giới trí thức Việt Nam với bài "Trung lập: Quyền lợi dân tộc hay quyền lợi giai cấp" của một người tự xưng là Tiến sĩ Toán học Nguyễn Ngọc Chu. Không biết người này là tiến sĩ thiệt hay dỏm nhưng với những gì người này đã viết thì rõ ràng rất đáng ngờ về thực chất của cái danh hiệu Tiến Sĩ.

-----


[Đôi mắt: Theo tìm hiểu của tôi thì có 1 vị tiến sĩ toán học tên Nguyễn Ngọc Chu, du học Liên Xô từ 1971, đã từng công tác tại Viện toán học (đồng đạo của "giáo sư bố láo - viện sĩ mất dạy" Hoàng Xuân Phú!). Nói đã từng vì hiện giờ tôi không thấy tên ông này trong danh sách viện sĩ nữa. Hiện tại ông này đang là Chủ tịch HĐQT Đại học Công nghệ Đông Á, một trường đại học tư thục tại Bắc Ninh và là phó chủ tịch Hiệp hội Golf Việt Nam. Gần đây, ông tiến sĩ này có vẻ như đang tập tành đi theo "con đường làm chính trị bằng phản biện xã hội" của đồng đạo Hoàng Xuân Phú khi tích cực ký tên dưới một số bài viết như bài mà chúng tôi đang phân tích ở đây. Cũng có thể, đây là một cách ông TS kiêm doanh nhân này chọn để PR cho tên tuổi của ngôi trường mà mình đang là một đại cổ đông. Như vậy, trừ trường hợp bị mạo danh, "ngôi sao mới" này thực sự cũng là một vị có tên có tuổi trong làng sỹ phu và doanh nhân Bắc Hà.]

Về mặt phương pháp thì vị TS này đã mắc sai lầm cơ bản khi sử dụng logic hình thức vốn chỉ phù hợp với đại số để khảo sát quan hệ của biến số. Sức mạnh của một quốc gia không phải là một đại lượng độc lập với chiến lược quan hệ quốc tế. Một quốc gia khi lựa chọn một chiến lược quan hệ quốc tế thì chiến lược ấy sẽ có tác động ngược trở lại làm gia tăng hoặc suy yếu sức mạnh của quốc gia đó. Vị TS này định làm toán nhưng đến phương pháp cơ bản của toán học cũng không nắm được thì thật là khó mà tưởng tượng.

[Đôi mắt: Như cu Nỡm đã nói ở trên, vị tiến sĩ toán học này muốn sử dụng sở trường của mình để "lòe" thiên hạ. Ông ta đưa ra tập hợp một loạt những câu hỏi và tự khẳng định câu trả lời để coi chúng mặc nhiên là những mệnh đề (đúng hoặc sai). Rồi từ đó ông ta đưa ra kết luận "chính sách trung lập là sai lầm vì nó chỉ giành cho nước lớn và nó là vì lợi ích giai cấp chứ không phải lợi ích dân tộc". Ông ta đã sai cơ bản vì một mệnh đề là một phát biểu hoàn toàn đúng hoặc sai chứ không phải là loại chưa xác định được (nhưng ông ta đã cố ý "ép" nó đúng hoặc sai). Ví dụ câu: "Trong 3 cường quốc lớn là Hoa Kỳ, Nga, Trung Quốc, Nước nào đang là là mối nguy trực tiếp nhất đối với nước ta? Câu trả lời là: Trung Quốc". Căn cứ vào các sự kiện Biển Đông mà ông ta khẳng định rằng "Trung Quốc là mối nguy trực tiếp nhất"? Ở mỗi góc nhìn, mỗi trình độ nhận thức người ta sẽ hiểu vấn đề khác nhau. Làm sao mà khẳng định kẻ đang khua khoắng mã tấu, hò hét trước mặt ta là nguy hiểm hơn kẻ im lặng đứng sau ta với con dao găm ? Cu Nỡm đã phân tích vấn đề này ở phần dưới: "Mối đe dọa từ Trung Quốc hay mối đe dọa từ Mỹ lớn hơn?"]


1. Quốc gia mạnh mới có thể lựa chọn trung lập?


Vị TS này viết rằng: "Trên bàn cờ quốc tế chỉ có các cường quốc lớn mới đủ năng lực để tự cho mình quyền trung lập, tức là quyền độc lập với các nước khác, quyền tự mình đứng riêng hay dẫn đầu một phe. Các nước nhỏ không đủ năng lực để tự bảo vệ mình trong tư cách của một quốc gia trung lập và sớm hay muộn sẽ bị phụ thuộc nhiều hơn vào một cường quốc lớn. Trò chơi trung lập là trò chơi của các cường quốc lớn, không phải là trò chơi của nước nhỏ." Điều này hoàn toàn sai. Một quốc gia lựa chọn chiến lược quan hệ quốc tế thế nào hoàn toàn không phụ thuộc vào việc nó mạnh hay yếu mà phụ thuộc vào chiến lược mà các quốc gia khác trong tập hợp đó lựa chọn, các sự lựa chọn dựa trên tính toán về lợi ích của mỗi quốc gia sẽ tác động qua lại lẫn nhau để dẫn đến một thế cân bằng, tại thế cân bằng đó thì mỗi quốc gia sẽ có một chiến lược xác định. Sự tương quan này thường rất phức tạp và mô tả sẽ rất dài dòng bằng lý thuyết trò chơi, chỉ có thể lấy một ví dụ minh họa thế này, một tập hợp ba quốc gia mà có hai quốc gia mạnh ngang nhau đang đối đầu và một quốc gia khác yếu hơn thì rõ ràng mọi nỗ lực của hai quốc gia mạnh sẽ là trung lập hóa quốc gia yếu hơn vì lôi kéo làm đồng minh sẽ không khả thi. Bất cứ quốc gia mạnh nào định tấn công quốc gia yếu hơn sẽ có nguy cơ bị quốc gia mạnh còn lại thừa cơ tấn công tức là đẩy mình vào thế chống lại hai kẻ thù cùng lúc, nguy cơ bị tiêu diệt là chắc chắn. Bản thân quốc gia yếu hơn chắc chắn sẽ lựa chọn trung lập thay vì ngả theo một trong hai phía để phía còn lại bị tiêu diệt và chính mình sẽ là nạn nhân kế tiếp.

Hồi Thế Chiến II đã có một ví dụ điển hình về trường hợp nêu trên, hai nước đế quốc Đức và Pháp hùng mạnh đã cố gắng trung lập hóa Thụy Sĩ yếu hơn. Sau đó, Thụy Sĩ đã khéo léo tiếp tục duy trì được tình trạng trung lập của mình ngay cả khi Đức chiếm đóng hầu như toàn bộ châu Âu cho đến khi kết thúc chiến tranh. Nếu theo đúng lập luận của vị TS này, Thụy Sĩ phải bị xóa khỏi bản đồ châu Âu từ lâu rồi.

Vị TS khi bắt đầu giải bài toán thì đã ngay lập tức đánh tráo điều kiện của bài toán nên không chỉ sai hoàn toàn mà còn bất chấp cả thực tế. Tất cả cái trò xảo trá ấy chỉ để ngụy biện rằng nước yếu thì không thể trung lập, để sau đó lén lút đưa cái việc bị một nước lớn đe dọa vào nhằm cổ vũ cho việc liên minh với một nước lớn khác.



[Đôi mắt: Chuyện nước lớn, nước nhỏ và bài toán trung lập này thực ra đã tồn tại rất lâu trong lịch sử nhân loại. Một ví dụ nổi tiếng là thời Tam quốc ở Trung Quốc. Ông tiến sĩ này chắc mải mê đánh golf nên không hiểu rằng nếu cái thuyết "nước nhỏ không đủ năng lực tự bảo vệ mình trong vai trò trung lập" của ông ta mà chính xác thì Việt Nam đã trở thành một tỉnh của Trung Quốc hàng ngàn năm nay rồi. Còn nữa, ngay cái nhận định tưởng chừng hợp lý "Trò chơi trung lập là trò chơi của các cường quốc lớn" cũng hoàn toàn sai bét. Các cường quốc thì không bao giờ đứng trung lập cả mà thay vào đó họ luôn luôn "kéo bè kéo cánh" để tạo thế lực đòi làm "cha thiên hạ"! Cái chiêu bài liên kết với nước lớn (ở đây là Mỹ) để được bảo kê ngỡ đâu chỉ giành cho đám trẻ trâu nó vác ra chém gió với nhau chứ không ngờ một vị tiến sĩ cũng mê mẩn vì nó. Chuyện thời sự gần nhất là việc Trung Quốc tiếm quyền kiểm soát bãi cạn Scarborough, nơi được Philippines, đàn em thân cận của Mỹ ở Đông Nam Á, thực thi chủ quyền từ 1965, trong sự "bất lực" của đại ca Hoa Kỳ. Nhìn xa hơn nữa là sự kiện Trung Quốc sử dụng vũ lực chiếm bãi Gạc Ma của Việt Nam năm 1988 trong bối cảnh một phần hạm đội Thái Bình Dương của Liên Xô, đồng minh lớn nhất của Việt Nam, đóng quân tại Cam Ranh. Chắc chắn một điều là Biển Đông bấy giờ nhung nhúc tàu ngầm Liên Xô nhưng không có một phản ứng quân sự nào của họ xảy ra. Chỉ ít tháng sau sự kiện này, BCT Việt Nam đã quyết định đưa đất nước theo con đường trung lập về chính trị, thường biết đến với câu cửa miệng: Việt Nam muốn làm bạn với tất cả các nước trên thế giới! Nhìn sâu hơn nữa về quá khứ là việc Hạm đội 7 của "mẫu quốc Hoa Kỳ" đã bỏ mặc "đứa con ghẻ" Việt Nam cộng hòa "dâng" Hoàng Sa cho Trung Quốc năm 1974.

Bài học rút ra là chuyện các "đại ca" có rút dao tương trợ cho các "đàn em" hay không là còn tùy thuộc vào lợi ích của "đại ca", thậm chí là lợi ích với chính kẻ đang gây hấn với "đàn em".]

 

2. Mối đe dọa từ Trung Quốc hay mối đe dọa từ Mỹ lớn hơn?


Người Việt Nam ai cũng biết tâm địa của Trung Quốc với Việt Nam ra sao và ai cũng biết Mỹ đã làm gì với Việt Nam trong một cuộc chiến kéo dài suốt hơn hai mươi năm. Hiện giờ tâm địa của Mỹ đối với Việt Nam ra sao? Vị Tiến Sĩ này chỉ nêu ra vế thứ nhất mà giấu biệt đi vế thứ hai, không so sánh được các nguy cơ từ phía Mỹ và từ phía Trung Quốc đối với Việt Nam, gian trá lấy luôn cái cần chứng minh ra để khẳng định, tức là khẳng định luôn Trung Quốc là mối đe dọa lớn nhất.

Thậm chí nửa quan trọng nhất trong việc phân tích mối quan hệ tay ba Mỹ-Trung Quốc-Việt Nam cũng đã bị lờ đi đó là quan hệ giữa Mỹ và Trung Quốc. Mỹ quan hệ với Việt Nam ra sao rõ ràng phải tính đến phản ứng chiến lược của Trung Quốc và ngược lại Trung Quốc định làm gì với Việt Nam cũng phải tính đến phản ứng chiến lược của Mỹ. Bởi vì các lựa chọn đó có thể phát sinh những chi phí và lợi ích chiến lược khác nhau đối với Mỹ cũng như Trung Quốc, nhưng vị Tiến Sĩ này có vẻ không biết đến những điều điều đơn giản như vậy. Trên thực tế, đây là một cân bằng động rất phức tạp, nhiều quốc gia thường phải sử dụng một đội ngũ chuyên gia hùng hậu về lý thuyết trò chơi lập nên các mô hình tính toán để xác định được chiến lược cân bằng. Có thể minh họa rõ hơn một chút thế này: Nếu Trung Quốc định lôi kéo Việt Nam về phía mình thì Trung Quốc phải tính được Mỹ phản ứng thế nào về điều đó, không phải lập luận vớ vẩn kiểu Việt Nam không chơi với Mỹ thì Mỹ không cần quan tâm mà Mỹ sẽ hành động ra sao để bảo vệ lợi ích của mình. Về mặt địa thế, Việt Nam nằm tiếp giáp với Trung Quốc và giống như cái sân bay tự nhiên kiểm soát toàn bộ khu vực Đông Nam Á, nơi có rất nhiều các nước đồng minh của Mỹ và con đường biển quan trọng hàng đầu thế giới đi qua. Nếu Trung Quốc lôi kéo Việt Nam thành công thì Mỹ sẽ bị mất toàn bộ ảnh hưởng ở khu vực Đông Nam Á vào tay Trung Quốc, vậy là Mỹ phải tìm cách chống lại điều đó. Ngược lại nếu Mỹ muốn lôi kéo Việt Nam về phía mình thì phải tính đến việc Trung Quốc sẽ tìm mọi cách ngăn cản Mỹ vì nếu có được liên minh với Việt Nam thì Mỹ có thể khóa chặt con đường biển quan trọng nhất của Trung Quốc và mở rộng tầm ảnh hưởng tới các khu vực tự trị miền núi nằm sâu trong lục địa của Trung Quốc. Cả hai trường hợp đều dẫn đến sự thay đổi chiến lược trong quan hệ giữa Mỹ và Trung Quốc và đó là cái mà hai nước này cần phải tính toán. Rõ ràng là vị Tiến Sĩ toán này thậm chí còn không hiểu mình đang nói về cái gì, lập luận hoàn toàn trẻ con.

 

3. Liên minh với Mỹ đòi hỏi phải có dân chủ và nhân quyền?


Không chỉ có dốt về toán học, vị TS này còn diễn món tập làm văn đầy những gian lận kiểu học trò với các vấn đề chính trị. Tại sao Việt Nam không liên minh với Mỹ? Vì sợ Mỹ đòi cải cách dân chủ và nhân quyền dẫn đến đa đảng? Lập luận của vị TS này thật nực cười! Giáo sư ngôn ngữ học người Mỹ nổi tiếng Noam Chomsky đã viết trong cuốn sách "What the Uncle Sam really wants" như thế này: while the US pays lip service to democracy, the real commitment is to "private, capitalist enterprise." When the rights of investors are threatened, democracy has to go; if these rights are safeguarded, killers and torturers will do just fine. [Tạm dịch: Trong khi Mỹ hô hào dân chủ, những cam kết thực sự lại là "tư nhân, tư bản hóa doanh nghiệp". Khi quyền lợi của các nhà đầu tư bị đe dọa, "dân chủ" sẽ phải "lượn"; và nếu các quyền lợi này cần phải bảo vệ, các sát thủ và những kẻ tra tấn sẽ làm điều đó rất tốt. - Đôi mắt] hay cụ thể hơn là to install governments that favor private investment of domestic and foreign capital, production for export and the right to bring profits out of the country. [Tạm dịch: nhằm thiết lập các chính phủ có lợi cho đầu tư tư nhân trong nước và tư bản nước ngoài, sản xuất xuất khẩu và quyền được đem lợi nhuận ra khỏi quốc gia đó - Đôi mắt]. Mục tiêu Mỹ đối với các quốc gia độc lập là thiết lập lên các chính phủ phục vụ lợi ích của nhà đầu tư Mỹ, nếu chính phủ nào chấp nhận bán rẻ nhân dân của mình theo cách đó thì Mỹ sẽ để chính phủ đó được tự do tồn tại còn không sẽ là phá hoại và lật đổ. Đối với Mỹ tự do, nhân quyền, dân chủ, độc đảng hay đa đảng, hoàn toàn không phải là vấn đề đáng được quan tâm. Ai cũng biết điều đó chỉ là trò bịp bợm để kiếm chác, tại sao vị TS này lại ngây ngô đến mức cho rằng điều đó đe dọa được Đảng cầm quyền ở Việt Nam nhỉ?


[Đôi mắt: Trước giờ tôi vẫn cho rằng chiêu bài "dân chủ và nhân quyền" của nước Mỹ chỉ dùng cho đám rận vàng đầu đất, đám trẻ trâu và những người ngây thơ về chính trị nhưng không ngờ nó lại được một vị tiến sĩ toán học kiêm nhà kinh doanh giáo dục đem ra để thể hiện cái kiến thức chính trị của mình một cách ngây ngô như vậy. Mong rằng ông ta đừng đem bài giảng này nói chuyện với đám sinh viên của ông ta, vì bất cứ ai biết sử dụng internet đều có thể tìm hiểu về bản chất "dân chủ và nhân quyền" tại Mỹ hoặc do chính quyền Mỹ thực thi trên khắp thế giới này là như thế nào. Chẳng biết Việt Nam có vấn đề với "dân chủ và nhân quyền" thế nào nhưng riêng vụ nhà tù Guantanamo của Mỹ cũng đã là vấn đề quốc tế bao năm nay rồi. Nực cười ở chỗ miệng rêu rao "nhân quyền" nhưng tay chân lại chà đạp lên nhân quyền tại một nhà tù xây dựng trên mảnh đất ăn cướp của nước khác! Hay là ông tiến sĩ này chỉ biết có mỗi việc hóng hớt từ cái gọi là "báo cáo về tình hình nhân quyền thế giới" (trừ nước Mỹ!!!) của bộ ngoại giao Mỹ?! Nếu chỉ thế thì cũng đâu cần đến cái đầu của một tiến sĩ làm gì nhỉ?!
Nhân nói chuyện "nhân quyền", tôi giới thiệu với mọi người một số hình ảnh về cách thực thi "nhân quyền" tại Mỹ ngay dưới đây:


4. Có thể bảo vệ quyền lợi dân tộc dựa vào liên minh với Mỹ?


Hãy nhìn lại lịch sử thế giới gần đây, nước Mỹ chẳng đã tài trợ cho những chế độ độc tài tàn bạo nhất trong lịch sử đó sao? Những cái tên quốc gia như Guatemala, Nicaragua, Honduras, Panama, El Salvado, Haiti, có gợi lên cho vị TS này điều gì không nhỉ? Những quốc gia ấy nhờ vào sự bảo trợ dân chủ và tự do của Mỹ đã đắm chìm trong nghèo nàn, lạc hậu, nội chiến, đã gần như biến mất khỏi bản đồ thế giới. Ở những quốc gia ấy, một bộ phận giàu có đã dựa vào sức mạnh của nước Mỹ để đàn áp và cướp bóc nhân dân một cách kinh khủng chưa từng thấy, đó là bảo vệ quyền lợi dân tộc hay giai cấp? Vị TS này mong muốn Mỹ sẽ làm điều tương tự với dân tộc Việt Nam chăng?

Kết luận:

Lập luận của vị TS này hoàn toàn là vớ vẩn và gian lận chỉ nhằm kêu gào Việt Nam phải trở thành sân sau Mỹ để chống lại Trung Quốc, tức là đẩy Việt Nam vào thế đối đầu khốc liệt hơn với Trung Quốc. Lúc đó Mỹ sẽ giúp Việt Nam ư? Nước Mỹ sẽ bảo vệ đồng minh của mình bằng cách một lần nữa đưa quân đội vào Việt Nam chăng? Thực ra thì mục đích chính của tác giả bài viết tầm bậy trên trang boxit là muốn nhân danh quyền lợi dân tộc để đòi đa nguyên đa đảng, chỉ có điều quá ngây ngô và ngớ ngẩn, chẳng thể thuyết phục được ai, ngược lại còn làm người hoài nghi trình độ của những người tự nhận mình là trí thức.
[Đôi mắt: hoàn toàn nhất trí với cu Nỡm về cái kết luận này!]


[/tintuc]