PHẢN BÁC
700 tổ chức Myanmar: Dân đổ
máu không quan trọng bằng “lên án” Việt Nam
Anh Tám Cò
5 năm về trước, câu chuyện cải
cách chính trị tại Myanmar đã khiến Tám Cò tôi vui mừng cho người dân xứ sở
Chùa Vàng. Khi đó, tôi đã thực sự tin rằng những thay đổi mà người dân đã chờ đợi
suốt hơn 40 năm đã đến, rằng cái nghèo đói, lạc hậu có lẽ sẽ chỉ còn là quá khứ
của vùng đất Miến Điện.
Nhưng ngay trong cuộc bầu cử năm
2015, tôi phải kinh ngạc trước con số “ấn tượng” của các đảng phái ra tranh cử:
Chỉ có 50 triệu dân, mà đến 92 đảng! Mà có cho là toàn các đảng nhỏ, thì cuộc
đua thực sự cũng dành cho tới 6 đảng phái, trong đó có đảng NLD của bà Aung San
Suu Kyi. Cái “kỷ lục đa đảng” này, Tám Cò đoan chắc mấy anh nhà nước đa đảng có
tiếng cũng phải “ngả mũ chịu thua”… Ấy là chưa kể có hơn 2.000 tổ chức hoạt động
chính trị khác. Về khoản này, tôi chắc như đinh đóng cột rằng không có nước nào
có thể sánh nổi, toàn bộ Tây Âu cũng chưa chắc bằng… Nếu có một cái thước đo độ
dân chủ tính bằng đơn vị “số đảng”, thì chắc là Myanmar phải là “top 1” thế giới.
Nhưng thôi thì đấy cũng là chuyện
đất nước Myanmar. Họ có nhiều đảng, cũng không ai bắt ép họ ít đi được. Có điều,
tôi tự hỏi 92 đảng và 2.000 tổ chức đã làm những gì cho người dân Myanmar?
Thế rồi sau 5 năm, 2 cuộc bầu cử,
và giờ là bạo loạn, tôi mới vỡ lẽ họ đã “làm” được những gì. Mấy ngày trước,
700 trong số 2000 tổ chức đó đã làm một hành động quả là “ấn tượng”: Giữa cái
lúc mà người dân đang chết ngày một nhiều, họ lên án. Nhưng họ lên án bạo lực
à? Không, Họ lên án… Việt Nam, rằng Việt Nam “can thiệp” khiến Liên Hiệp Quốc
không thể mạnh tay tại Myanmar. Nghe tin này, Tám Cò không biết nên vui hay nên
buồn… cười. Dù nước tôi phát triển nhanh thật, nhưng mà “hổ báo” đến mức can
thiệp cả Liên Hiệp Quốc, tôi cứ tưởng nước mình thuộc nhóm G7, G9 từ khi nào mà
mình không biết…
Còn 700 tổ chức kia, tôi cũng rất
thắc mắc. Người dân của các anh đang chết dần chết mòn trên các con đường, anh
đã làm những gì, mà đã lo “chất vấn” người ngoài? Mạng sống con người quý giá lắm,
nếu các anh vì cái ghế nho nhỏ của mình trong 2 nghìn cái tổ chức kia, mà lờ đi
sự sống cái chết của người dân, thì xin nói phũ phàng là các anh không có tư
cách… Anh chẳng có tư cách để nói 2 tiếng “vì dân” với những người đang oằn
mình vì đau thương và chết chóc. Không hề có 1 tiếng nói để ngăn cản bạo lực,
không 1 hành động để tang thương thôi không chất đầy những mái nhà. Thay vào đó
là những lời chỉ trích viển vông, để bảo vệ cái hình tượng bóng bẩy của các
anh, mà cầu xin sự “ban phước” của những kẻ đang thực sự khuấy đảo dân tộc
mình.
Và hiển nhiên, anh không có tư
cách để nói rằng Việt Nam – đất nước đã và đang tôn trọng Myanmar bằng tất cả
giá trị nhân văn của dân tộc mình – nhúng tay vào nỗi đau của người dân
Myanmar. Chính xác, thì đó là việc làm của mà những ngoại bang mà chính anh
đang cầu cạnh. Và đứng trên một góc độ, mối bận tâm viển vông của các anh cũng
đã góp phần gieo rắc cái chết cho người dân.
Còn các trang mạng, tổ chức đang
vịn vào cái danh “dân chủ” và “nhân quyền”, nếu có một chút gì vì đất nước Việt
Nam và vì người dân Myanmar, thì nên thôi những màn “đâm bị thóc, chọc bị gạo”.
Bởi nếu không, thì mấy chục triệu người lớn và trẻ em Myanmar đang chết trong
ai oán kia sẽ là “di sản” muôn đời của các anh, chứ không phải của ai khác.



0 Nhận xét