[tintuc]
Lưu Trọng Văn, kẻ tham quyền định nghĩa về “nguyên thủ quốc gia”

Komi

Kể từ khi có xác nhận thông tin về việc Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc được giới thiệu để Quốc hội bầu làm Chủ tịch nước, các đối tượng chống đối, cơ hội chính trị đã liên tiếp nhen nhóm lên những thông tin bịa đặt, xuyên tạc. Nhiều kẻ đã cố gắng sử dụng cái nhìn cực đoan, thiếu khách quan mà tự đưa ra những “định nghĩa” mới mang tên “quyền lực”. Bài viết “Ông Phúc sẽ là Chủ tịch nước, nhưng liệu ông có là nguyên thủ quốc gia thực chất?” của Lưu Trọng Văn là một điển hình như thế.

Dưới đây là Luận điệu xuyên tạc vai trò của Chủ tịch nước dưới miệng lưỡi của Lưu Trọng Văn và Tiếng Dân News. Kính mời quý vị theo dõi:

 


Ông Phúc sẽ là chủ tịch nước nhưng liệu ông có là nguyên thủ Quốc Gia thực chất ?

Yếu tố nào để xác định ông Phúc trên cương vị chủ tịch nước thật sự quyền lực hay chỉ lễ nghi hình thức?

Việt Nam đã có 10 chủ tịch nước, đó là Hồ Chí Minh, Tôn Đức Thắng, Trường Chinh, Võ Chí Công, Lê Đức Anh, Trần Đức Lương, Nguyễn Minh Triết, Trương Tấn Sang, Trần Đại Quang, Nguyễn Phú Trọng và 3 quyền chủ tịch nước là Huỳnh Thúc Kháng, Nguyễn Hữu Thọ, Đặng Thị Ngọc Thịnh.

Người duy nhất là quyền chủ tịch nước mà không phải đảng viên cs là cụ Huỳnh Thúc Kháng.

Có 4 cấp khác nhau của vị trí chủ tịch nước này.

 

1. Thực sự là lãnh đạo tối cao, quyền lực nhất. Đó là Hồ Chí Minh và Nguyễn Phú Trọng vì vừa là lãnh tụ tối cao của đảng cầm quyền vừa là đứng đầu nhà nước.

 

2. Có thực quyền cao hơn thủ tướng. Đó là Trường Chinh vì là nhà sáng lập đảng, từng lãnh tụ cao nhất của đảng. Và Lê Đức Anh vì là người có vai trò rất cao trong quân đội.

 

3. Quyền hành giới hạn, xếp sau thủ tướng. Đó là Võ Chí Công, Trần Đức Lương, Nguyễn Minh Triết, Trương Tấn Sang, Trần Đại Quang.

 

4.Vai trò tượng trưng.

Đó là Huỳnh Thúc Kháng, Tôn Đức Thắng, Nguyễn Hữu Thọ, Đặng Thị Ngọc Thịnh.

 

Bốn nhân vật này mang tính hình thức do cụ Huỳnh không là đảng viên đảng cầm quyền, cụ Tôn, bà Thịnh chỉ là uỷ viên trung ương đảng, không phải thành viên Bộ Chính Trị quyền lực, cụ Thọ không là thành viên BCH trung ương đảng.

Vậy Nguyễn Xuân Phúc sẽ ở khung bậc nào trong bốn khung bậc kia?

Với vị thế là nhân vật số hai của đảng chỉ sau TBT, CT nước Nguyễn Phú Trọng thì khả năng ông Phúc khó có thể tụt lui là nhân vật số ba được.

Ông Trọng rút lui chức chủ tịch trao cho ông Phúc, như vậy trên danh nghĩa khi không còn là chủ tịch nước ông Trọng không thể là nguyên thủ Quốc Gia. Vậy với vai trò vẫn là nhân vật số hai trong đảng và từng là thủ tướng, với cương vị mới chủ tịch nước ông Phúc sẽ chính danh là nguyên thủ Quốc Gia.

Để là nguyên thủ Quốc Gia theo luật quy định chủ tịch nước, ông Phúc sẽ phải được có thực quyền trực tiếp lãnh đạo quân đội, công an, lực lượng an ninh, ngoại giao và khối nội chính gồm toà án tối cao và viện kiểm sát tối cao.

Với các trách nhiệm này chủ tịch nước sẽ có thực quyền như nguyên thủ Quốc Gia đúng nghĩa. Thủ tướng sẽ là nhân vật quyền lực thứ ba phụ trách lãnh đạo kinh tế, xã hội, các chính quyền địa phương...

Đó là suy luận của gã dựa trên thực tế ông Phúc đang còn là nhân vật quyền lực thứ hai trong đảng cầm quyền.

 

Có lẽ, không cần phải nói nhiều về “tâm” và “tầm” của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc. Bởi trong nhiệm kỳ vừa qua, Thủ tướng đã để lại nhiều dấu ấn về sự năng động, quyết liệt, sáng tạo, được đông đảo người dân ủng hộ, yêu mến. Do đó, việc Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Xuân Phúc được giới thiệu giữ chức Chủ tịch nước cũng đang nhận được sự quan tâm của dư luận.

Thế nhưng, lợi dụng việc này, không chỉ riêng Lưu Trọng Văn, mà nhiều đối tượng chống đối, cơ hội chính trị khác cũng đã cố tình vin vào sự kiện nhằm tuyên truyền chống đất nước. Nhưng có lẽ, bản thân chúng cũng hiểu quá rõ những đóng góp của Thủ tướng trong nhiệm kỳ qua là quá lớn, và càng bôi nhọ cá nhân Thủ tướng, chúng chỉ càng bộc lộ bản chất của mình. Thế nên, chúng “chuyển hướng” tuyên truyền sai lệch về vị trí, quyền lực của chức danh Chủ tịch nước hòng khiến dư luận hoang mang hoặc hiểu sai lệch bản chất.

Lưu Trọng Văn, kẻ tham quyền định nghĩa về “nguyên thủ quốc gia”

Hình ảnh gần gũi của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc.

Trước hết, Lưu Trọng Văn hay một số kẻ cho rằng “Chủ tịch nước” chỉ là một “chức vụ trên danh nghĩa” hay “lễ nghi hình thức”. Đây rõ ràng là một sự xuyên tạc trắng trợn, cho thấy họ hoặc là thiếu hiểu biết hoặc là chỉ biết đánh giá bằng tư tưởng “tham quyền lực”. Cái thiếu hiểu biết là ở việc họ quên rằng “Chủ tịch nước là người đứng đầu Nhà nước, thay mặt nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam về đối nội và đối ngoại” (Điều 86, Hiến pháp năm 2013). Cái “tham quyền lực” biểu hiện ở chỗ họ luôn nghĩ rằng đứng đầu Nhà nước thì phải có “quyền sinh, quyền sát”, được phép dùng quyền mà hưởng lợi từ “chỗ này, chỗ kia”. Vốn dĩ, đây là mầm mống của sự tham ô, thoái hóa, biến chất hoặc của những người tham lam, sống không có tâm và chẳng có tầm.

Như thế, dù có là thiếu hiểu biết hay bản chất tham quyền lực thì những tư tưởng xuất phát những con người ấy cũng hoàn toàn không xứng đáng và không có tư cách để đánh giá hay bàn luận về các vị lãnh đạo đứng đầu Đảng, Nhà nước.

Bên cạnh góc nhìn kém hiểu biết cùng tư tưởng “tham quyền lực”, đối tượng Lưu Trọng Văn trong bài viết của mình không quên lồng ghép tư tưởng chống Đảng bằng cách khẳng định phải có quyền lực trong Đảng (phải là Đảng viên, phải nằm trong Bộ Chính trị,…) thì mới có quyền lực thực chất. Đây là có lẽ là mưu đồ chính mà đối tượng này muốn tuyên truyền.

Lưu Trọng Văn, kẻ tham quyền định nghĩa về “nguyên thủ quốc gia”

Chân dung Lưu Trọng Văn, nghịch tử của nhà thơ Lưu Trọng Lư.

Rõ ràng, xét ở vị trí của một Chủ tịch nước, một nguyên thủ quốc gia, thì dù có là Đảng viên hay không vẫn sẽ mang những quyền lực và trách nhiệm không thay đổi. Năm xưa, cụ Huỳnh Thúc Kháng dù không phải Đảng viên Đảng Cộng sản, vẫn giữ cương vị Quyền Chủ tịch nước.

Nhà nước CHXHCN Việt Nam là Nhà nước pháp quyền, hoạt động quản lý Nhà nước cũng phải tuân thủ theo quy định của pháp luật. Mọi chức danh trong bộ máy quyền lực, từ cao xuống thấp đều có pháp luật quy định về thẩm quyền, nhiệm vụ, vai trò,… nên sẽ không chuyện người này làm thì có quyền, người kia làm lại không.

Vốn dĩ, Lưu Trọng Văn hay một số đối tượng khác chỉ biết đánh giá suông, vô căn cứ mà chẳng thể phân tích về mặt pháp lý hay đưa ra dẫn chứng thực tế nào. Với lối tuyên truyền như thế, Văn chỉ thể hiện một nhân cách vừa không có chính kiến, vừa hời hợt, bấp bênh và không có năng lực, không có nhận thức. Sau cùng, mục đích phá hoại cũng chỉ nằm ở việc muốn tách rời, chối bỏ vai trò lãnh đạo của Đảng đối với Nhà nước và xã hội, hướng lái, tuyên truyền đòi “đa nguyên, đa đảng”.

Lưu Trọng Văn, kẻ tham quyền định nghĩa về “nguyên thủ quốc gia”

Quyền lực của Đảng là quyền lực chính trị, quyền lực Nhà nước là quyền lực công

Cần phải nhận thức rõ, Đảng lãnh đạo nhà nước nhưng không đồng nhất quyền lực của Đảng với quyền lực Nhà nước. Quyền lực của Đảng là quyền lực chính trị, quyền lực Nhà nước là quyền lực công. Nhưng hơn hết, bất kể là quyền lực chính trị hay quyền lực công thì đối với thể chế chính trị tại Việt Nam, nhân dân vẫn là người làm chủ.

Sau tất cả, với các vị trí lãnh đạo cấp cao như Chủ tịch nước, Thủ tướng Chính phủ, Chủ tịch Quốc hội… thì rồi cũng sẽ có muôn màu lời lẽ xuyên tạc, bôi nhọ, vu cáo. Nhưng, dù có là gì thì đến cuối những thủ đoạn này vẫn sẽ thất bại bởi chính bản chất yếu hèn, kém cỏi của những kẻ chống phá!

[/tintuc]