SẮP TỚI NGÀY 30/4 RỒI - CÁC NGƯỜI
HÃY THÔI NÓI!
---------------------
Hàng năm cứ đến tháng 4 về là y
như rằng các đối tượng ở hải ngoại và những “nhân sĩ, trí thức” theo “xã hội
dân sự” trong nước lại tập trung ra rả những luận điệu cũ rích, nhai đi nhai lại
đến mòn cả răng những bài xưa, lối cũ, khiến cho “ngưu ma vương” cũng cúi đầu
chịu bái phục. Biết thế nào trong thời gian tới những luận điệu kể trên cũng sẽ
được phát, vậy nên để sẵn mấy lời trước gọi là “thần cơ diệu toán”.
Thứ nhất, các người hãy thôi ca
ngợi cái gọi là “anh hùng tử khí hùng bất tử” khi nói về những tướng lĩnh của
ngụy quân Sài Gòn đã tự sát, trước trong và sau ngày 30/4/1975, đừng ca ngợi họ
là “tuẫn tiết vì nước”.
Một số tướng như Phạm Văn Phú, Lê
Văn Hưng, Trần Văn Hai, Nguyễn Khoa Nam, Lê Nguyên Vỹ đã tự sát, họ tự sát là
vì nỗi ô nhục khi đang tâm, tình nguyện làm nô bộc cho Hoa Kỳ; chém vào tổ quốc
này những vết chém ngang lưng, chia đôi sơn hà của tổ tiên để lại, giúp cho người
Mỹ mưu đồ biến miền Nam Việt Nam thành thuộc địa kiểu mới. Không đau, không nhục
sao được khi mà người Việt Nam lại phò trợ ngoại bang để thôn tính chính quê
cha đất tổ của mình, chỉ vì hám danh hám lợi. Tuẫn tiết ư? Nguyễn Tri Phương,
Hoàng Diệu thủ thành, thành mất tướng cũng tuẫn tiết theo thành, chết là để sống
mãi với non sông đất nước, thế mới gọi là tuẫn tiết vì nước. Còn những tướng ngụy
kia họ đại diện cho ai, lý tưởng là gì thì đến chính họ còn không hiểu, đứng vấy
bẩn lên hai từ thiêng liêng “tuẫn tiết”. Cũng có thể họ sợ đồng bào miền Nam sẽ
trả thù vì những tội ác mà họ gây ra cho đồng bào hoặc đó chỉ là hậu quả của việc
người Mỹ tuyên truyền về cái gọi là “cộng sản sẽ tắm máu nếu chiếm được Sài
Gòn”. Chết vì nhục, vì sợ chứ tuẫn tiết nỗi gì!
Thứ Hai, các ngươi thôi ca ngợi
“quân lực VNCH” với khẩu hiệu “tổ quốc, danh dự, trách nhiệm”!
Tổ quốc ở đâu khi các người rước
Hoa Kỳ và đồng minh vào để băm vằm, cày xới lên cơ thể của đất nước? Tổ quốc có
thể hiểu là đất nước do tổ tiên từ bao đời đã lấy máu đào để bảo vệ, xây dựng
và để lại cho con cháu, truyền từ đời này sang đời khác; các người hết làm ưng
khuyển cho Pháp, lại làm đầy tớ của Mỹ, muốn chia đôi, xẻ thịt giang sơn mà tổ
tiên để lại thì thử tổ quốc ở đâu trong trường hợp này?
Danh dự, “làm trai sống ở trong
trời đất/phải có danh gì với núi sông”, danh dự cái gì khi các người nhận giặc
làm cha, bán rẻ linh hồn cho ngoại bang và mặc cho chúng cấu xe non sông này,
danh dự gì khi các người khấu đầu trước giặc nhưng lại đạp lên đầu nhân dân Việt
Nam.
Trách nhiệm, “Quốc gia hưng vong,
thất phu hữu trách”, nghĩa là đất nước khi thịnh vượng cũng như lúc suy vong thì
mỗi người đều có trách nhiệm để xây dựng và bảo vệ, các người bán đứng tổ quốc
không chỉ một, hai mà đến ba lần (Pháp, Nhật, Mỹ), là gia nô ba họ của ngoại
bang thì đào đâu ra cái gọi là trách nhiệm với đất nước. Trách nhiệm với tổ quốc
là phải như những người cộng sản, họ quyết tử cho tổ quốc quyết sinh và bây giờ
đang xây dựng một Việt Nam ngày càng giàu mạnh, cơm ngon, áo đẹp.
Thứ ba, các người thôi nói “Cộng
sản là độc tài, bao năm giải phóng nhưng đất người vẫn đói nghèo”!
Vâng, cộng sản là “độc tài”, độc
tài ở đây có nghĩa là đầy tài năng và độc đáo trong cách xây dựng và bảo vệ tổ
quốc. Không tài, không độc đáo mà lần lượt đánh bại Pháp, Nhật, Mỹ, Tàu, Pôn Pốt
để bảo vệ tổ quốc; không tài không độc đáo mà xây dựng một Việt Nam có cơ đồ to
lớn như hôm nay. Nên nhớ, sau khi mới giải phóng, quy mô nền kinh tế Việt Nam đứng
thứ 180/190 nước, và bây giờ Việt Nam năm trong 37 nền kinh tế lớn nhất thế giới,
thu nhập thuộc hàng trung bình, đến cuối năm năm GDP bình quân đầu người khoảng
3.700 USD, nếu tính theo giá sức mua tương đương là khoảng 11.000 USD; quy mô nền
kinh tế đến hết 2021 sẽ thứ 3 Đông Nam Á (sau Indonesia và Thái Lan)…Đừng bảo
Việt Nam là đói nghèo nữa, có thể so với một số quốc gia phát triển thì chúng
tôi chưa bằng nhưng đem so với đám ăn bám, ký sinh trùng trên cơ thể ngoại
bang, khát nước toàn tập thì chúng tôi là ánh trăng rằm còn các người chưa bằng
con đom đóm, lập lòe, lúc ẩn lúc hiện.
Bầu cử Đại biểu Quốc hội và HĐND
các cấp sắp diễn ra, người dân Việt Nam hào hứng đi thực hiện quyền và nghĩa vụ
của mình, cầm lá phiếu bầu ra người đủ đức, tài vào các vị trí chủ chốt của đất
nước. Người dân tự chọn người mà mình tín nhiệm để đại diện ý chí, nguyện vọng
và quyền làm chủ của mình và dân tộc mình, sao gọi là “độc tài”. Độc tài mà lấy
nhân dân làm trung tâm, vì nhân dân mà chiến đấu, hy sinh; kể cả thời bình mà
máu các chiến sĩ, cán bộ, đảng viên vẫn đổ khi cứu hộ cứu nạn, khi giữ gìn an
ninh, trật tự, phòng biên…
Thứ tư, các ngươi thôi kêu gào “lấy
lại đất tổ, không làm khổ dân”!
Nước Việt hùng anh và đời đời văn
hiến vẫn đang thuộc quyền làm chủ của cháu Hồng, con Lạc, có mất cho Tây, cho
tàu đâu mà “phục quốc” mà kêu gào “lấy lại đất tổ”. Câu đó phải để những người
cộng sản nói, không có cộng sản thì lấy ai đánh Pháp, đuổi Mỹ để lấy lại đất tổ
trong tay ngoại bang, không có cộng sản Việt Nam thì lấy ai giữ vững chủ quyền
khi mà các ngươi đã từng hiến miền Nam Việt Nam cho Mỹ, làm mất rất nhiều đảo
vào tay Campuchia, Đài Loan, Malaysia ở Trường Sa và vùng biển phía Nam, và mất
cả quần đảo Hoàng Sa 1974; những đảo đó, nếu lấy lại được thì chắc chắn cũng chỉ
có những người cộng sản Việt Nam mới đủ tư cách và trí tuệ, hào khí để lấy lại
trong tương lai.
Những kẻ 46 năm quan vẫn chống
phá quê hương đất nước, vẫn hận thù, hằn học với sự phát triển của đất nước mới
là giống vô loài (tất nhiên chỉ là thiểu số). Dân tộc Việt Nam đoàn kết dưới
ánh sáng của ngọn đuốc vĩnh cửu do Đảng Cộng sản Việt Nam lãnh đạo, soi đường;
quốc dân đồng bào ta vẫn luôn tin tưởng vào sự lãnh đạo của Đảng quang vinh. Chúng
tôi vẫn nắm tay nhau sánh bước tiến lên, mặc cho đàn chó bên đường vẫn sủa những
tiếng thất thanh./.
----------------------
Lão chăn bò DVK – MNQ
P/s: Lão chăn bò dự định sẽ viết
bài văn tế nhân 46 năm ngày quân nực hạng 4 đu càng đi tử thủ ở Cali. Tất nhiên
là chỉ đề cập những kẻ chống cộng cực đoan và đám phản trắc ở trong nước đang
ca ngợi chúng. Không hề có ý đụng chạm đến bà con Việt Kiều đang làm ăn sinh sống
ở Hoa Kỳ và hải ngoại. 46 năm mà vẫn chưa từ bỏ ý định chống phá đất nước thì kể
cũng chẳng khác gì giống đỉa.
VIỆT NAM ĐÃ LÀM ĐƯỢC NHỮNG GÌ SAU
46 NĂM THỐNG NHẤT ĐẤT NƯỚC?
--------------
Nhiều người hay so sánh nước ta với
Tây với tàu, với Hàn, Nhật, Thái Lan…để rồi chém gió, để rồi chê bai, chỉ trích
đủ các kiểu. Đồng ý là mình lấy các nước phát triển ra để làm cái đích ngắm, để
nỗ lực phấn đấu mạnh giàu được như họ, âu cũng là chuyện thường tình nhưng nói
đi thì cũng phải nói lại cho minh tường sự việc. Chẳng lấy đâu xa, chỉ lấy khu
vực Đông Nam Á với nhau để thấy được bản chất của mọi vấn đề. Bớt tự ti, tự nhục
để cho đời nở hoa và vạn nhà vui vẻ. Mấy anh, chị hay chê Việt Nam nghèo, lạc hậu,
phát triển chậm thì cứ bình tĩnh, lão chăn bò nói cho mà nghe nhé:
Sau khi thống nhất, nước ta kiệt
quệ về kinh tế, cơ sở vật chất, hạ tầng đổ nát, đói nghèo triền miền, thù
trong, giặc ngoài. Giai đoạn 1975-1986, nước ta bị Mỹ và đồng minh bao vây, cô
lập, cấm vận kinh tế. Một đất nước vừa khắc phục hậu quả chiến tranh nặng nề lại
bị bao vây tứ phía; chúng ta không ngóc đầu lên được. Từ năm 1976 đến 1980, thu
nhập quốc dân tăng rất chậm, có năm còn giảm: Năm 1977, tăng 2,8%; năm 1978,
tăng 2,3%; năm 1979, giảm 2%; năm 1980, giảm 1,4%, bình quân 1977–1980 chỉ tăng
0,4%/năm, thấp xa so với tốc độ tăng trưởng dân số, làm cho thu nhập quốc dân
bình quân đầu người bị sụt giảm 14%. GDP bình quân đầu người là 80 USD năm 1980
thấp hơn Lào (94 USD), và Campuchia (191 USD). Lúc này Thái Lan và một số nước
trong khu vực dân đã chạy ô tô, kinh tế khá giả. Ta thì chạy ăn từng bữa. Đến
năm 1990, nghĩa là sau đổi mới được 4 năm, GDP bình quân đầu người mới đạt mức
98 USD (Lào là 186 USD, và Campuchia là 191 USD).
Đảng và nước một mặt đổi mới theo
nền kinh tế thị trường định hướng XHCN, một mặt chủ động làm hòa với những anh
trước đây bị ta đánh cho không còn manh giáp; trước hết là bình thường hóa quan
hệ với tàu năm 1991 (bại quốc của ta năm 1979 - 1989). Đến 1995 thì bắt tay với
người Mỹ (kẻ thua cuộc từ 1954-1975). Việt Nam xác định rõ là anh nào hung
hăng, láo lếu mang quân xâm lược thì sẽ bị đánh cho phiến giáp bất hoàn nhưng
chẳng có kẻ thù nào là vĩnh viễn mà chỉ có lợi ích dân tộc là mãi mãi trường tồn.
Khép lại quá khứ, bắt tay hướng về tương lai. Chúng ta khôn ngoan là thế, vậy
nên từ đó trở đi nước ta tạm yên ổn để phát triển kinh tài và kết quả thu về
trên cả tuyệt với:
+ Giai đoạn đầu Đổi mới
(1986-1990), mức tăng trưởng GDP bình quân hàng năm đạt 4,4%/năm, giai đoạn
1991-1995 GDP bình quân tăng 8,2%/năm; giai đoạn 1996-2000 GDP bình quân tăng
7,6%/năm; giai đoạn 2001-2005 GDP tăng bình quân 7,34%/năm; giai đoạn
2006-2010, do suy giảm kinh tế thế giới, Việt Nam vẫn đạt tốc độ tăng trưởng
GDP bình quân 6,32%/năm. Giai đoạn 2011-2015, GDP của Việt Nam tăng chậm lại
nhưng vẫn đạt 5,9%/năm, giai đoạn 2015-2020 là 6,8%. GDP bình quân đầu người
năm 1991 chỉ là 188 USD/năm. Đến năm 2003, GDP bình quân đầu người đạt 471
USD/năm và đến nay GDP đầu người đạt gần 3.500 USD/năm, vượt qua Philippines.
+ Tỷ lệ nghèo đói giảm từ 58% năm
1992 xuống còn 3,9% cuối năm 2019.
+ Năm 1991, kim ngạch xuất nhập
khẩu là 2.087,1 triệu USD, đến năm 2019 thì hơn cả Thái Lan, đạt trên 500 tỉ
USD.
+ Trong hơn 30 năm, Việt Nam thu
hút được hơn 500 tỷ USD của các nhà đầu tư nước ngoài, nguồn vốn này đã góp phần
lớn làm tăng trưởng nền kinh tế Việt Nam.
+ Quy mô nền kinh tế tương đương
với Phillipines, vượt Singapore và Malaysia, bằng 2/3 Thái Lan, bằng 1/3
Indonesia. Nếu Biết rằng ngày mới giải phóng xong thì quy mô nên kinh tế nước
ta thua các nước trên hàng chục lần.
Đến nay, đường bộ thì có ô tô, đường
thủy thì tàu bè, du thuyền hạng sang, trên không thì máy bay lượn lờ cả ngày. Đừng
nói phét là có người vẫn chết vì đói rét, vì hộ nghèo và cận nghèo được nhà nước
hỗ trợ; không có nhà thì xây cho nhà tình nghĩa; già thì có tiền tuổi già; neo
đơn, bệnh tật thì có trung tâm bảo trợ xã hội, đi viện thì có thể bảo hiểm hộ
nghèo. Có sức khỏe thì lao động tay chân ngày kiếm đôi trăm là vô tư, rượu bia
thì không thiếu, ăn uống thì no đủ. Mấy anh hay ôn nghèo kể khổ, kể thiếu ăn lại
là những anh béo phì. Không lan man nữa, kết luận luôn là: cứ đà nay thì chỉ
15-20 năm nữa ta sẽ là anh cả của Đông Nam Á về kinh tế, quân sự thì đương
nhiên đã nằm vào hạng đại ca từ mấy chục năm nay. Anh, chị nào còn có thói quen
tự nhục thì về mua con gà với cả lít rượu, buông màn mà uống rồi hẳng chê
bai./.
-----------------------
Lão chăn bò DVK – MNQ



0 Nhận xét