Một trang báo mạng giật cái tít :
Nghệ sĩ Việt “điêu đứng” vì chuyện làm từ thiện. Xin nói ngay, dùng tiền và
công sức của chính mình để giúp đỡ những người hoạn nạn, từ nghệ sĩ đến chị bán
trà đá trên vỉa hè, chẳng có ai “điêu đứng” vì bị chỉ trích cả. Dùng tiền của
người khác đi làm từ thiện mới là chuyện đáng bàn. Nhưng nên phân biệt hai trường
hợp : Các nhóm thiện nguyện và một số tổ chức minh bạch như báo chí mang tiền,
hàng của những người hảo tâm đến phân phối cho người hoạn nạn, trường hơp này
không có vấn đề gì cả. Các cá nhân nổi tiếng như nghệ sĩ trực tiếp huy động tiền
của các fan hâm mộ họ, tức là dùng tiền của người khác nhân danh cá nhân mình
đi làm từ thiện mới có thể phát sinh vấn đề. Nhưng không phải ai cũng phát sinh
vấn đề. Ở đây chỉ nói trường hợp phát sinh vấn đề, anh Hoài Linh nằm trong trường
hợp này.
Năm ngoái, ảnh kêu gọi người hâm
mộ ảnh góp tiền cho ảnh đi cứu trợ đồng bào bị nạn do bão lụt ở miền trung, người
ta đã góp vào tài khoản ảnh gần 14 tỷ. Cứu trợ đồng bào bị nạn do thiên tai là
cứu trợ khẩn cấp cho những người đang bị đói, bị mất nhà cửa, bị mất sinh kế do
lao động chính chết, bị bệnh tật do thiên tai. Cứu trợ khẩn cấp, nhưng ảnh nhận
tiền nửa năm mà không mang đi phân phối. Ảnh không hề nghĩ người đói có chờ đến
nửa năm mới được ăn không ? Người màn trời chiếu đất có chờ được đến nửa năm mới
có chỗ ở không ? Người không có sinh kế có chờ đến nửa năm mới đươc sinh sống
không ? Người bệnh tật có chờ đến nửa năm mới được chữa bệnh không ? Cho đến
khi dư luận thắc mắc, ảnh mới lên tiếng xin lỗi.
Ảnh nói, sở dĩ ảnh vẫn giữ tiền
trong tài khoản chưa đi phân phối được vì dịch bệnh hoành hành không đến được
chỗ đông người. Ô hay, khi ảnh kêu gọi góp tiền cho ảnh đi cứu trợ thì dịch bệnh
đã diễn ra từ lâu rồi mà, và trong thời gian đó vẫn có nhiều người mang tiền đi
cứu trợ. Nếu ảnh sợ dịch bệnh thì ảnh để cho những người hảo tâm tìm đường khác
để giúp người hoạn nạn, chứ sao lại đưa tiền vào ngâm tôm trong tài khoản của ảnh
? Ảnh còn nói, ảnh mong cho dịch bệnh sớm qua đi để ảnh mang tiền đi trực tiếp
cứu trợ và lấy xác nhận của địa phương. Hay nhỉ, chưa ai có thể nói được đến
bao giờ sẽ hết dịch, hồi ảnh kêu gọi nộp tiền vào tài khoản mình, ảnh cũng đâu
có biết đến bao giờ thì hết dịch, sao lại giam tiền cứu giúp người hoạn nạn lại
mà không để cho nó một con đường đến với những người cần nó ? Một năm, hai năm
hay lâu hơn mà chưa hết dịch thì ảnh vẫn tiếp tục giam tiền của người ta lại đó
hay sao ? Ảnh nghĩ trên cõi đời này chi có mỗi một Hoài Linh ảnh là đáng tin để
giữ tiền của người khác hay sao ?
Trong đoạn clip đăng trên Tuổi Trẻ,
ảnh còn cười cười làm dáng, nói ảnh có 30 năm sự nghiệp. Ảnh hỏi, theo quý vị
là ảnh có nên đánh đổi sự nghiệp 30 năm của ảnh để lấy mười mấy tỷ đồng đó hay
không. Ý của ảnh là ảnh không hề có ý định chiếm lấy số tiền đó, đừng có vu oan
cho ảnh. Ô hay, dù dư luận có chỉ trích ảnh chậm trễ chuyển tiền cứu trợ đến
các nạn nhân, nhưng chẳng có ai vu cho ảnh chiếm giữ số tiền đó cả. Người ta chỉ
đặt những câu hỏi như tôi nói ở trên, sao lại lu loa lên như mình thành một nạn
nhân bị vu khống vậy ? Xin nói ngắn gọn : Tôi tuyệt đối không tin ảnh có ý định
chiếm giữ hay lạm dụng số tiền đó, ảnh chỉ vô cảm, cẩu thả, kiêu ngạo và háo
danh thôi.
Vô cảm, là kêu gọi góp tiền để đi
cứu trợ mà không hề nghĩ đến số phận của những người cần cứu giúp. Những người
đó sở dĩ không đói, vẫn có chỗ ở sau khi mất nhà cửa, vẫn tạm có được sinh kế,
vẫn được chữa bệnh kịp thời là do có chính quyền địa phương và trung ương cùng
những đồng bào thiện tâm khác kịp thời đến giúp. Còn tiền của những người muốn
cứu giúp mà gửi đến ảnh thì bị ảnh giam giữ vô thời hạn rồi.
Cẩu thả, là sợ dịch bệnh nhưng lại
kêu gọi bừa. Khi dư luận có ý kiến thì biện bạch vòng vo, cuối cùng cũng không
hề cho biết số tiền đó đến khi nào thì mang đi phân phối.
Kiêu ngạo, là tự cho rằng chỉ có
mình mới đủ tư cách quản lý số tiền đó chứ nhất định không đưa nó vào một kênh
khác để phân phối. Chỉ có Hoài Linh ảnh mới có đủ tư cách giữ tiền, ngoài ảnh
ra không ai trên trái đất này có tư cách đó.
Háo danh, là không phải xuất phát
từ lòng trắc ẩn có thật (nếu có thật thì đã không có sự vô cảm nói trên) mà chỉ
vì danh tiếng của mình khi kêu gọi góp tiền. Những nghệ sĩ kiểu này chưa thoả
mãn với danh tiếng của họ trên sân khấu, họ còn muốn danh tiếng ngoài sân khấu
nữa kia, họ muốn trở thành ông kèo bà cột tiền hô hậu ủng trong xã hội. Trong
khi đám đông fan của họ khi đã mê Idol của mình trên sân khấu rồi thì nghĩ rằng
Idol của mình đủ tin cậy để có thể làm mọi thứ trên cõi đời. Tâm lý đó không có
gì khó hiểu và một số nghệ sĩ đã triệt để lợi dụng.
Tôi không có thói quen chỉ trích
những người không có quyền thế (quyền thế ở đây bao gồm quyền thế của nhà nước
và lũng đoạn cơ quan nhà nước để tạo quyền thế), nhưng trường hợp này tuy không
có quyền thế nhưng lại được truyền thông o bế. Nếu như một công chức nhà nước
mà vô cảm, cẩu thả, kiêu ngạo và háo danh như nhân vật này thì đã bị truyền
thông đánh cho sấp mặt từ lâu rồi. Bởi vậy nên tôi bất đắc dĩ mới phải viết những
dòng ở trên.
HOÀNG HẢI VÂN



0 Nhận xét